Mai Mai Ha

Xin chào, tôi là ai và tại sao bạn nên quan tâm (hoặc không)
Okay, trước hết – nếu bạn đang đọc trang “About Us” của một website, có nghĩa là bạn hoặc đang rất rảnh, hoặc đang cố tìm hiểu xem con người đằng sau những bài viết kia là ai để quyết định có nên tin tưởng hay không. Cả hai lý do đều valid hết á, đừng lo.
Tôi là Mai Ha. Hai mươi lăm tuổi. Sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn – à không, Ho Chi Minh City cho nó chính thống – nhưng ai ở đây cũng gọi là Sài Gòn thôi, bạn biết mà. Tôi là một nhà báo. Nghe fancy ghê chưa? Nhà báo. Journalist. Người viết chữ để kiếm tiền. Người ngồi quán cà phê với laptop giả vờ như đang suy nghĩ về vận mệnh nhân loại nhưng thực ra đang scroll Instagram.
Tôi chuyên viết về các vấn đề xã hội, kinh tế và tài chính. Nghe có vẻ khô khan và nhàm chán đúng không? Nhưng tin tôi đi, khi bạn viết về việc giá cà phê tăng ảnh hưởng thế nào đến túi tiền của một bạn sinh viên năm cuối đang cố gắng tồn tại qua kỳ thi cuối cùng, mọi thứ suddenly trở nên rất relatable.
Tôi không phải kiểu nhà báo fancy với những bài phỏng vấn exclusive CEO này tỷ phú nọ. Tôi là kiểu nhà báo ngồi ở quán bún bò góc đường, quan sát bác xe ôm than thở về giá xăng, rồi về nhà viết một bài dài 3000 chữ về inflation và tác động của nó lên tầng lớp lao động. Rất dramatic, tôi biết.
Và vâng, đây là trang “About Us” nhưng chỉ có mỗi mình tôi thôi. “Us” ở đây bao gồm tôi, cái laptop đời 2019 đang thở hổn hển, và có lẽ là con mèo hàng xóm thỉnh thoảng nhảy qua ban công nhà tôi để đòi ăn. Nó không contribute gì cho content cả, nhưng moral support thì có.
Tại sao tôi lại trở thành nhà báo – Một câu chuyện không ai hỏi nhưng tôi vẫn kể
Mọi người hay hỏi “Sao em lại chọn nghề báo?” với cái giọng như thể tôi vừa thông báo mình sẽ đi tu trên núi. Có gì ghê gớm đâu? Tôi chỉ đơn giản là thích viết, thích hỏi han, và thích xen vào chuyện người khác một cách hợp pháp thôi.
Hồi nhỏ, tôi là đứa con gái annoying nhất trong họ hàng. Tôi hỏi tại sao mọi thứ. Tại sao bầu trời màu xanh? Tại sao phải đi học? Tại sao cô Ba lại li dị chồng? Tại sao nhà mình không giàu như nhà thằng Tí? Mẹ tôi phát điên lên luôn. Bà ngoại thì bảo “Con nhỏ này sau này làm công an hay làm báo gì đó cho rồi.”
Bà ngoại tôi wise ghê.
Nhưng nói thật, ban đầu tôi không định làm báo đâu. Tôi định học kinh tế, ra trường làm ở ngân hàng, mặc vest đẹp đẹp, ngồi máy lạnh, lương tháng đủ mua trà sữa mỗi ngày mà không cần suy nghĩ. Đó là giấc mơ của một đứa con gái 18 tuổi năm 2017. Đơn giản. Practical. Boring.
Rồi năm nhất đại học, tôi tham gia câu lạc bộ báo chí của trường vì… nghe nè, vì crush của tôi ở trong đó. Cliche ghê chưa? Tôi là kiểu con gái đi theo crush vào câu lạc bộ, rồi crush đi theo con gái khác, rồi tôi ở lại với đống deadline và cái passion mới tìm thấy. Plot twist của cuộc đời.
Hóa ra tôi thích viết thật. Không phải kiểu thích giả vờ để gần crush nữa, mà thích thật sự. Cảm giác khi bạn phỏng vấn một người, nghe họ kể câu chuyện của họ, rồi bạn viết lại nó theo cách mà thousands người khác có thể đọc và hiểu và cảm thấy gì đó – cảm giác đó addictive lắm.
Thế là tôi chuyển ngành. Học thêm báo chí. Bố mẹ hơi shock một chút – “Con học kinh tế để làm ngân hàng mà? Sao giờ lại viết báo? Viết báo có giàu không con?” Spoiler alert: không giàu. Nhưng tôi có thể ngồi quán cà phê cả ngày và gọi đó là “đi làm”, nên cũng được.
Công việc của tôi – Hay là nghệ thuật biến drama thành insight
Vậy tôi viết về cái gì?
Nói ngắn gọn: tôi viết về tiền. Nhưng không phải kiểu “làm sao để giàu” hay “top 10 cách đầu tư cho người mới bắt đầu”. Tôi viết về cách tiền – hoặc thiếu tiền – ảnh hưởng đến cuộc sống hàng ngày của người Việt Nam.
Tôi viết về người bán hàng rong đang struggling với regulations mới. Tôi viết về gen Z không mua được nhà vì giá bất động sản cao như núi trong khi lương thì thấp như… thôi, không so sánh nữa, depressing quá. Tôi viết về cách mà cryptocurrency đang làm đảo lộn suy nghĩ của thế hệ trẻ về tiền bạc. Tôi viết về phụ nữ Việt Nam trong thị trường lao động, về gender pay gap mà ai cũng biết là có nhưng không ai muốn nói thẳng ra.
Tôi cố gắng không làm cho kinh tế và tài chính trở nên khô khan. Vì thật sự, kinh tế là về con người mà. Đằng sau mỗi con số GDP, mỗi chart chứng khoán, mỗi báo cáo lạm phát, là hàng triệu câu chuyện của những người thật đang cố gắng sống.
Và tôi thích kể những câu chuyện đó. Với một chút sarcasm. Một chút irony. Vì nếu không cười được thì sẽ khóc mất.
Công việc của tôi basically là: wake up, uống cà phê, đọc tin tức, triggered bởi một cái gì đó, research, phỏng vấn người ta, viết bài, edit, gửi cho editor, bị feedback, sửa, gửi lại, được đăng, repeat. Nghe glamorous ghê.
Có những ngày tôi cảm thấy mình đang làm một công việc quan trọng, đang góp phần thay đổi xã hội, đang là tiếng nói cho những người không có tiếng nói. Có những ngày khác tôi chỉ muốn quăng laptop ra cửa sổ và đi bán bánh mì thay thế. Balance.
Ngoài công việc thì sao – Hay là cuộc sống của một “Basic Vietnamese Girl”
Okay, đây là phần mà tôi supposed to tell you về hobbies và sở thích của mình để sound like a well-rounded human being và không phải là một con robot chỉ biết viết viết viết.
Spoiler: tôi rất basic. Như kiểu BASIC với chữ in hoa.
Bạn biết trên internet có cái stereotype về “basic white girl” không? Cô gái uống pumpkin spice latte, mặc leggings, xem Netflix, post quote truyền cảm hứng trên Instagram? Yeah, tôi là phiên bản Việt Nam của cô gái đó. Basic Vietnamese Girl. Trademark pending.
Để tôi list ra những thứ tôi thích, và bạn sẽ hiểu:
Cà phê. Trời ơi, cà phê. Tôi có thể viết một bài luận về tình yêu của tôi dành cho cà phê. Sáng nào không có cà phê là ngày đó không tồn tại. Tôi đã thử đủ loại – từ cà phê sữa đá vỉa hè giá 15 nghìn đến những quán specialty coffee với latte art đẹp như tranh vẽ giá 80 nghìn. Kết luận: tôi thích cả hai. Tôi không phải coffee snob. Tôi là coffee slut. Sorry not sorry.
Tôi có một cái list quán cà phê Sài Gòn dài như sớ. Mỗi quận tôi có ít nhất 3 quán ruột. Quán để làm việc, quán để gặp bạn, quán để ngồi một mình existential crisis. Rất organized. Rất basic.
Du lịch. À, đây là cái hobby mà ai cũng claim mình có trên Tinder bio. “Thích du lịch, khám phá, trải nghiệm.” But hear me out – tôi actually thích du lịch thật. Không phải kiểu du lịch fancy 5 sao resort nha, lương nhà báo không afford được đâu. Tôi thích kiểu du lịch backpacker, đặt hostel, ăn street food, lạc đường, và gọi đó là “adventure”.
Tôi đã đi được một số nước trong khu vực – Thái Lan, Cambodia, Malaysia, Singapore. Mơ ước của tôi là đi châu Âu một lần, ngồi ở quán cà phê Paris, giả vờ mình là nhà văn đang viết novel, trong khi thực ra đang scroll TikTok. Very intellectual.
Điều tôi thích nhất về du lịch là được gặp người mới, nghe câu chuyện mới. Nghề nghiệp bệnh của nhà báo – đi đâu cũng muốn phỏng vấn người ta. Tôi đã có những cuộc trò chuyện thú vị nhất ở những nơi bất ngờ nhất. Một bác taxi ở Bangkok kể về cuộc đời của bác. Một chị bán phở ở Siem Reap chia sẻ về việc recover sau khủng hoảng. Những câu chuyện không bao giờ được publish, nhưng stay với tôi forever.
Gặp gỡ bạn bè. Tôi là extrovert introvert. Hoặc introvert extrovert. Chưa quyết định. Basically, tôi cần người để recharge, nhưng cũng cần alone time để không phát điên. Complicated? Welcome to my life.
Tôi có một nhóm bạn thân từ hồi đại học. Chúng tôi gặp nhau ít nhất một lần một tuần để gossip – à không, “update cuộc sống” nhau. Thường là ở một quán cà phê nào đó – vì lý do gì tôi không biết, nhưng chúng tôi không thể có cuộc trò chuyện serious mà không có cà phê. Có lẽ caffeine là social lubricant của generation này.
Những buổi gặp gỡ đó thường diễn ra như sau: ngồi xuống, order đồ, hỏi thăm nhau 5 phút, rồi dive straight vào drama. Ai vừa break up. Ai vừa được tăng lương. Ai vừa mua được nhà (spoiler: không ai cả, chúng tôi đều nghèo). Ai vừa có drama với sếp. Đủ thứ chuyện. Và tôi ngồi đó, vừa nghe vừa mental note, “hmm cái này viết bài được đây”. Nghề nghiệp bệnh again.
Đọc sách. Okay, đây là cái hobby mà tôi claim để sound intellectual hơn. Nhưng tôi có đọc sách thật. Chủ yếu là non-fiction – economics, sociology, psychology. Thỉnh thoảng fiction để escapism. Tôi có cái habit là mua sách nhiều hơn là đọc sách. Bookshelf của tôi là 70% sách chưa đọc, 20% sách đang đọc, 10% sách đọc xong. Rất typical.
Sách yêu thích gần đây: “Factfulness” của Hans Rosling – khiến tôi bớt pessimistic về thế giới một chút. “Sapiens” của Yuval Harari – khiến tôi existential crisis nặng hơn. “Atomic Habits” – khiến tôi cảm thấy có motivation khoảng 3 ngày rồi quên hết. Very productive.
Viết. Đương nhiên rồi. Ngoài viết báo, tôi còn viết diary. Rất old school. Tôi có một cuốn sổ da mà tôi mua ở một cửa hàng vintage, và tôi viết vào đó mỗi tối. Không phải những gì impressive – chủ yếu là complain về ngày hôm đó, note lại những ý tưởng random, dán vào những sticker cute cute. Therapy nhưng miễn phí.
Thỉnh thoảng tôi cũng viết creative writing. Short stories, poems. Không publish đâu, đừng lo. Chúng quá cringe. Nhưng việc viết những thứ không ai đọc có một sự tự do riêng. Không deadline, không word count, không cần phải objective hay balanced. Chỉ là tôi và thoughts của tôi.
Quan điểm của tôi về nghề báo – Hay là tại sao tôi vẫn làm dù biết lương thấp
Nghề báo ở Việt Nam năm 2024 là một trải nghiệm… thú vị. Để tôi diplomatic một chút.
Một mặt, chưa bao giờ việc tiếp cận thông tin dễ dàng như bây giờ. Internet, social media, AI – tất cả làm cho việc research và viết bài trở nên nhanh hơn. Mặt khác, cũng chưa bao giờ nghề báo bị challenged nhiều như bây giờ. Ai cũng có thể là “nhà báo công dân”. Ai cũng có thể viết, post, và reach hàng triệu người. Traditional journalism đang phải cạnh tranh với TikToker, YouTuber, và cả AI bây giờ.
Nhiều người hỏi tôi: “Tại sao không chuyển qua làm content creator? Kiếm được nhiều tiền hơn mà.” Và họ có point. Tôi biết nhiều bạn influencer kiếm một tháng bằng tôi kiếm nửa năm. Họ không sai. Money-wise, nghề báo là một choice tệ.
Nhưng tôi không làm nghề này vì tiền. Nếu vì tiền, tôi đã ở lại với cái dream ngân hàng năm 18 tuổi rồi.
Tôi làm nghề này vì tôi tin vào power của storytelling. Tôi tin rằng những câu chuyện được kể đúng cách có thể thay đổi suy nghĩ của người ta. Và thay đổi suy nghĩ có thể thay đổi hành động. Và thay đổi hành động có thể thay đổi xã hội.
Nghe idealistic ghê không? Tôi biết. Tôi 25 tuổi và vẫn còn idealistic. Cho tôi thêm vài năm nữa, có lẽ tôi sẽ cynical hơn. Nhưng hiện tại, tôi vẫn tin.
Tôi tin rằng khi tôi viết một bài về bất bình đẳng thu nhập, có ít nhất một người đọc và suy nghĩ. Tôi tin rằng khi tôi kể câu chuyện của một người lao động nghèo, có ai đó ngoài kia empathize hơn một chút. Tôi tin rằng journalism, dù đang bị challenged, vẫn có một vai trò quan trọng trong xã hội.
Và nếu tôi sai? Well, ít nhất tôi có những câu chuyện hay để kể ở các buổi party.
Về việc viết prompt cho AI – Một side hustle bất ngờ
Plot twist: ngoài làm báo, tôi còn viết prompt cho các model AI. Đây là một skill mà tôi không nghĩ mình sẽ có khi còn đang học đại học. Nhưng 2024 rồi, adapt or die.
Chuyện bắt đầu khi ChatGPT boom vào cuối 2022. Như mọi người, tôi curious và thử nghiệm. Nhưng khác với nhiều người, tôi obsessed. Tôi spend hàng giờ mỗi ngày thử các prompt khác nhau, xem AI respond như thế nào, tweak và improve.
Hóa ra, skill viết của nhà báo rất transferable sang việc viết prompt. Cả hai đều require sự precise trong ngôn ngữ, hiểu audience (trong trường hợp này là AI), và ability to communicate complex ideas một cách clear.
Giờ tôi viết prompt cho đủ thứ – text generation, image generation, coding assistance. Đây là một side income ổn, và honestly, nó cũng fun. Như chơi game vậy – bạn cố gắng figure out cách “hack” AI để nó produce exactly what you want.
Có ironic không? Một nhà báo – người supposed to worry about AI taking over jobs – lại đi làm việc với AI. Nhưng tôi nghĩ đây là cách tiếp cận đúng. Instead of fearing AI, learn to work with it. AI sẽ không replace good journalists. AI sẽ replace journalists who don’t know how to use AI.
Và hey, ít nhất tôi có thể generate những hình ảnh đẹp cho bài viết của mình mà không cần hire photographer. Budget-friendly và creative.
Những điều tôi ghét – Vì không ai hoàn hảo và tôi cũng vậy
Để balance bài viết này, tôi sẽ list những thứ tôi ghét. Vì một trang “About Us” chỉ toàn positive stuff thì fake quá.
Tôi ghét deadline. Ironic vì nghề báo là nghề của deadline. Nhưng seriously, ai mà thích deadline? Cảm giác stress khi đồng hồ đang count down, khi bạn còn 500 chữ nữa mới xong bài, khi editor đang nhắn “Bài đâu rồi em?” – không ai thích cảm giác đó. Nhưng tôi cũng admit rằng không có deadline thì tôi sẽ không bao giờ hoàn thành cái gì cả. Procrastination is real.
Tôi ghét những người mansplain kinh tế cho tôi. Bạn biết cái type không? Những người – thường là đàn ông, sorry but true – khi biết tôi viết về kinh tế tài chính, suddenly assume tôi không biết gì và bắt đầu explain những concept basic nhất. “Em biết inflation là gì không?” Sir, tôi vừa publish một bài 4000 chữ về monetary policy. Tôi biết inflation là gì.
Tôi ghét traffic Sài Gòn. Không relate gì đến nghề nghiệp nhưng tôi cần vent. Đi từ quận 1 qua quận 7 mất 45 phút trong giờ cao điểm. Tôi có thể đọc xong một cuốn sách trong thời gian đó. Hoặc ít nhất là một chapter.
Tôi ghét khi người ta hỏi “Sao không viết gì positive hơn?” Vì apparently viết về vấn đề xã hội là “negative”. Bạn ơi, tôi đang cố gắng raise awareness về những issue quan trọng. Nếu bạn muốn đọc positive stuff, có cả internet đầy những bài “10 lý do để yêu đời” cho bạn đọc.
Tôi ghét hustle culture. Cái mindset “sleep is for the weak”, “grind 24/7”, “rise and grind” – exhausting quá. Tôi tin vào work-life balance. Tôi tin rằng nghỉ ngơi là productive. Tôi tin rằng bạn không cần phải burn out để successful. Hot take, I know.
Tôi ghét khi cà phê nguội. First world problem nhưng real problem.
Tại sao bạn nên đọc những gì tôi viết – Hay là phần self-promotion của bài này
Okay, đây là phần awkward mà tôi phải convince bạn rằng tôi worth your time. Tôi không giỏi self-promotion lắm, nhưng let me try.
Bạn nên đọc những gì tôi viết vì:
Tôi cố gắng làm cho kinh tế trở nên dễ hiểu. Tôi không dùng jargon phức tạp để sound smart. Tôi giải thích mọi thứ như thể đang nói chuyện với bạn bè. Vì honestly, nếu tôi không thể explain một concept cho mẹ tôi hiểu, có lẽ tôi cũng chưa thực sự hiểu nó.
Tôi có góc nhìn của một người trẻ. Không phải để nói người lớn tuổi hơn không có góc nhìn valid. Nhưng có những vấn đề mà bạn phải là gen Z để truly understand. Như việc áp lực mua nhà khi giá nhà cao gấp 20-30 lần thu nhập hàng năm. Như việc navigate job market khi AI đang disrupt mọi ngành. Như việc tìm meaning trong công việc khi được dạy rằng passion là bullshit và tiền mới là tất cả.
Tôi không pretend to be objective. Controversial take: pure objectivity in journalism là một myth. Mọi người đều có bias. Sự khác biệt là có người acknowledge bias của mình và có người không. Tôi thuộc team acknowledge. Tôi có opinions, và tôi transparent về điều đó. Bạn có thể agree hoặc disagree, nhưng ít nhất bạn biết where I stand.
Tôi viết với sự empathy. Khi tôi interview ai đó, tôi không chỉ extract thông tin. Tôi listen. Tôi care. Và hopefully, điều đó show trong những gì tôi viết. Tôi muốn readers của tôi không chỉ learn something new mà còn feel something.
Tôi entertaining. Hoặc ít nhất tôi try. Đọc bài của tôi giống như nghe một người bạn kể chuyện vậy. Có humor, có sarcasm, có những moments mà bạn có thể relate. Tôi không phải là New York Times, và tôi không pretend to be.
Những người đã inspire tôi – Credit where credit is due
Không ai tự achieve mọi thứ một mình. Tôi may mắn được inspire và support bởi nhiều người.
Mẹ tôi – người phụ nữ strong nhất tôi biết. Bà raise tôi và em trai trong khi manage công việc full-time. Bà taught tôi rằng phụ nữ có thể làm bất cứ điều gì. Bà cũng taught tôi cách nấu phở, điều mà tôi vẫn chưa master nhưng đang cố gắng.
Thầy Hùng – giáo viên văn cấp 3 của tôi. Người đầu tiên nói với tôi rằng tôi có khả năng viết. Trước đó, tôi nghĩ mình chỉ là một đứa học sinh bình thường. Thầy cho tôi confidence để pursue writing.
Các đồng nghiệp tại tòa soạn đầu tiên – những người đã patient với một intern chưa biết gì. Họ taught tôi những fundamentals của nghề báo. Cách phỏng vấn, cách fact-check, cách deal với rejection. Những skills mà trường học không dạy.
Những người tôi đã phỏng vấn – hàng trăm người, từ đủ mọi background. Mỗi người đều taught tôi điều gì đó. Về resilience, về kindness, về cách người ta survive trong những circumstances khó khăn nhất.
Internet và social media – controversial take nhưng true. Tôi learned rất nhiều từ online communities. Từ các nhà báo quốc tế mà tôi follow trên Twitter. Từ các economics explainers trên YouTube. Từ các podcasts về finance và society. Knowledge is more accessible than ever, và tôi grateful cho điều đó.
Tương lai – Hay là tôi muốn làm gì tiếp theo
Tôi 25 tuổi. Còn dài. Hopefully.
Trong 5 năm tới, tôi muốn:
Continue doing what I’m doing, but better. Tôi muốn viết nhiều hơn, viết sâu hơn. Tôi muốn tackle những đề tài khó hơn, investigative hơn. Tôi muốn những bài viết của tôi có impact thực sự, không chỉ là pageviews.
Travel nhiều hơn. Tôi muốn viết từ những nơi khác nhau. Không chỉ về Việt Nam mà còn về region, về thế giới. Southeast Asia có rất nhiều câu chuyện chưa được kể. Tôi muốn là một trong những người kể những câu chuyện đó.
Build một platform riêng. Website này là bước đầu. Tôi muốn nó grow thành một nơi mà người ta đến để đọc những bài viết chất lượng về kinh tế xã hội. Không phải clickbait, không phải sensational, mà là thoughtful và substantive.
Maybe viết sách. Đây là một dream xa. Nhưng tôi muốn có một cuốn sách của riêng mình. Non-fiction, về một topic mà tôi passionate. Có lẽ về thế hệ trẻ Việt Nam và mối quan hệ của họ với tiền bạc. Có lẽ về women in economics. Chưa chắc chắn, nhưng đó là direction.
Not burn out. Đây là goal quan trọng nhất. Nghề báo có thể rất overwhelming. Tôi đã thấy nhiều đồng nghiệp burn out và rời ngành. Tôi không muốn như vậy. Tôi muốn sustainable, cả về career và mental health.
Một vài fun facts về tôi – Vì sao không
- Tôi có thể recite gần như toàn bộ script của phim “Gái Già Lắm Chiêu”. Don’t judge.
- Tôi từng gãy tay khi cố gắng leo cây ổi năm 8 tuổi. Worth it, ổi ngon lắm.
- Tôi biết nấu đúng 5 món: mì gói, cơm chiên, canh cà chua trứng, phở instant, và sandwich. Survival cooking.
- Tôi đã xem “The Office” (US) 7 lần. Michael Scott là spirit animal của tôi.
- Tôi có một collection của khoảng 30 cây bút máy. Không giải thích được tại sao. Obsession.
- Tôi từng bị từ chối bởi 15 tòa soạn trước khi có được công việc đầu tiên. Resilience hoặc stubbornness, tùy cách nhìn.
- Tôi tin vào zodiac signs nhưng cũng biết nó là pseudoscience. Cognitive dissonance.
- Tôi là Gemini. Điều đó explains a lot apparently.
Lời kết – Hay là tạm biệt và hẹn gặp lại
Nếu bạn đọc đến đây, wow, bạn really committed. Cảm ơn bạn đã spend time với tôi.
Tôi không hoàn hảo. Tôi có days khi motivation bằng zero, khi mọi thứ seem pointless, khi tôi question tại sao mình chọn nghề này. Nhưng rồi tôi đọc được một comment từ một reader nói rằng bài viết của tôi helped họ understand something, và suddenly everything feels worth it again.
Đó là magic của writing. Của storytelling. Của connection.
Tôi ở đây để kể những câu chuyện mà tôi nghĩ là important. Để make sense of this crazy world. Để hopefully, một chút nào đó, contribute vào những cuộc conversation quan trọng.
Nếu bạn có câu chuyện muốn kể, có ý tưởng muốn share, hoặc đơn giản chỉ muốn nói chuyện – feel free liên lạc với tôi. Tôi always love hearing from readers. Trừ khi bạn muốn mansplain economics cho tôi. Đừng làm vậy.
Cảm ơn bạn đã đọc. Cảm ơn bạn đã quan tâm đến những gì tôi viết. Cảm ơn bạn đã cho tôi cơ hội được kể chuyện.
Hẹn gặp lại ở bài viết tiếp theo.
Với tình yêu và cà phê,
Mai Ha
Liên hệ
Nếu bạn muốn contact tôi – để discuss ideas, để collaborate, để feedback, hoặc để recommend quán cà phê mới – bạn có thể email tôi tại:
Tôi cố gắng reply trong vòng 48 giờ. Trừ khi tôi đang deadline. Hoặc đang du lịch. Hoặc đang existential crisis. Nhưng tôi sẽ reply, promise.
Bạn cũng có thể follow tôi trên social media để updates về bài viết mới và behind-the-scenes của cuộc sống nhà báo. Basically là rất nhiều hình cà phê và random thoughts.
P.S: Nếu bạn đang wondering, tôi mất khoảng 2 ly cà phê và 3 giờ để viết trang “About Us” này. Đó là dedication. Hoặc procrastination disguised as productivity. Cả hai đều possible.